MỜI BẠN NHÉ!

MẤY GIỜ RỒI NHỈ?!!

LỊCH ÂM DƯƠNG

TIẾP SỨC MÙA THI

Tài nguyên dạy học

hihi!!

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Lượt truy cập

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    535587_346776165442251_1103757000_n.jpg Anh_nghe_thuat.jpg 1628.jpg 414_0.gif LONG_ME2.swf THIEN_CHUC.swf ME_TOI.swf TRAI_TIM_EM_MANG_HINH_GI.swf Chuc_mung_832013.swf Happy_new_year.swf TANG_NGUOI_GV.swf Khuc_Xuan1.swf IMG_02601.jpg Images_1.jpg Arreslee2021.gif Dung_noi_xa_nhau_121.swf Ngayxua_oi2.swf C8a2de7124b37b2f5d063e825e342836.gif Motminh1.swf Thutinh_cuoimuathu1.swf

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    LIÊN KẾT WEBSITES

    TRẮC NGHIỆM TIẾNG ANH

    TRUYỆN CƯỜI!!!

    XEM ĐIỂM THI

    DANH NGÔN SONG NGỮ

    TRA TỪ ĐIỂN


    Tra theo từ điển:



    NGHE ĐÀI FF

    • VOV1
    • VOV2
    • VOV3
    • VOV5
    VOV Player

    BÀI HÁT TRONG TUẦN

    Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Thị Hoa.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Góc Thơ - Văn >

    Thư gửi con gái bố!

    Con gái yêu của Bố!

    Đây là lần đầu tiên Bố viết thư cho con, cũng là lần đầu tiên viết bằng email. Con chắc vẫn khỏe chứ? À, Bố quên, hôm kia con mới gọi cho Bố mách về cái răng khôn mới nhú!

    Con, đầu tuần trước Bố vô tình đọc được hai bài viết của con. Bố rất bất ngờ và hồi hộp, Bố biết con hay viết, hay nghĩ nhưng mà chưa bao giờ được đọc vì con cứ giấu mãi. Bố đã in nó ra đem về cho Ông Bà và Mẹ con đọc, cả nhà rất nhớ và mong con về. Con biết không, Ông ngoại đọc đi đọc lại mấy mươi lần và quyết định sẽ viết tiếp quyển hồi ký dở dang của Ông. Còn Bà ngoại cứ ngồi nói chuyện về ngày bé của con. Các Gì con, Cậu và mọi người có một ngày cuối tuần cùng nhau, kể về ngày xưa. Hình như lâu rồi, cả nhà chưa có dịp nào cùng nhau ngồi lại như thế, nhờ con đấy!

    Hình ảnh: Deviantart
    Hình ảnh: Deviantart

    Bố ngồi và nhớ về những ngày trước…nhớ về đứa con gái bé nhỏ của cả Gia đình, của Bố…

    2 tuổi: Con bập bẹ tập nói và tập đi. Có lần con vịn tay vào bờ tưởng cố đi tới cái bàn có con gấu rồi bị ngã. Bố vội chạy tới bế con lên, đôi cánh tay bé nhỏ ôm choàng lấy cổ Bố khóc nức nở. Bố phải dỗ con, đánh cái nền nhà làm con đau…nhìn con nức nở ôm chặt lấy Bố, Bố rối lên và bực cả cái nền. Bố nghĩ, sau này ai làm con khóc thì…nhưng lúc ấy Bố vẫn không phải là Bố của con.

    Lớn lên tý nữa, tý nữa con đi học. Ngày vào lớp 1, Bố đã tặng con một cái cặp mới và mua co con một đôi giày màu tim tím, Bố nhớ thế. Rồi Bố phải đi làm xa hơn hai năm, hai năm Bố không gặp con, không chứng kiến con học, con lớn lên, con chơi thế nào. Con thì vẫn ngây thơ và vụng dại với tuổi của mình.

    Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ như mình muốn. Con lên lớp 3, đáng ra con vẫn được như những đứa trẻ kia, được Ba con chiều chuộng. Ba con chiều con lắm. Bố vẫn nhớ có hôm Mẹ đánh con, Ba con chạy ào xuống, quát Mẹ con ầm lên, lúc ấy Ba con đang ôm chậu cây và quẳng luôn ra ngoài sân chạy đến bên con. Ba con có lẽ chưa bao giờ la mắng con, chưa bao giờ trừng mắt lên với con dù con có làm Ba giận thế nào đi nữa.

    Con được Ba chiều từ bé, đến nỗi khắp cả xóm, cả những ai biết Ba con đều biết tiếng cưng con gái rượu. Có lẽ vì đã quen với sự chiều chuộng và bảo bọc của Ba mà từ dạo Ba con đi xa, con ít khi cười, cũng ít nghịch ngợm và vòi vĩnh. Bố biết, trong con không ai có thể thay thế được vị trí của Ba con. Chẳng thế mà bất cứ ai muốn đến với Mẹ con, con đều rất ghét và ghét ra mặt! Nhưng không ai giận con hết! Hình như cứ thế gần 10 năm, con phản ứng với tất cả những ai có ý định quan tâm tới con thay Ba con. Con là một đứa con gái cứng cỏi và kiên quyết, tất cả họ đã quay lưng ngay khi con phản ứng, nếu họ thương yêu con thật lòng thì họ sẽ không bỏ đi sớm thế, phải không con?

    Hình ảnh: Deviantart
    Hình ảnh: Deviantart

    Cả tuổi thơ của con sống trong vòng tay của Ông Bà, của Mẹ con, của các Gì, các Cậu và của Bố. Con lớn lên và Bố vẫn không thay thế được Ba của con. Bố cũng không có ý định thay thế vị trí đó. Bố chỉ hứa với Ba con rằng sẽ chăm sóc, và thương yêu con cả phần của Ba con mà thôi!

    Con gái yêu của Bố, giờ Bố có thể tự hào gọi con như thế. Suốt gần 10 năm qua, con chưa bao giờ gọi ai là Ba, là Bố. Bố nhớ mãi cảm giác ấy, khi Bố cùng cả nhà tiễn con đi học. Con quay lại nói với Bố: “Con đi rồi, Bố chăm sóc Ông Bà và cả nhà giùm con nhé!”…Lần đầu tiên con gọi Bố là Bố. Bố đã vui sướng đến rơi nước mắt. Con bảo: “ Kìa, Bố của con mà lại khóc à?” Không phải, hạt bụi vướng vào ấy mà!

    Giờ, con đã lớn, mai này con yêu một người đàn ông. Bố biết con sẽ không yêu cái giàu có, sự nổi tiếng, vẻ ngoài của người ta như lời con nói trong bức thư con gửi mẹ. Con sẽ chỉ yêu ai thực sự quan tâm và yêu thương con, gia đình con! Bố tin tưởng vào con, con gái của Bố! Và con hãy tin ở Bố, lời hứa của Bố với Ba con, với con Bố đã và sẽ thực hiện bằng tấm lòng mình! Hãy tin tưởng ở Bố!

    Con hãy luôn vững vàng trên con đường mình chọn, Bố tin vào quyết định của con. Con sẽ vấp ngã, sẽ đau…nhưng con hãy đứng dậy và đi tiếp, hãy mạnh mẽ như con đã từng và đang như thế. Hãy bước đi, hãy vững vàng vì bên cạnh và phía sau con luôn có Gia đình, có tất cả những người yêu thương con tin tưởng ở con, và sằn sàng dang vòng tay ra dón lấy con, xoa dịu vết thương nếu con đau…và ở trên kia, có Ba con vẫn  nhìn theo con. Còn ở đây, có Bố bên cạnh con!

    Bố nuôi của con!

                 

    Gửi từ blog White Rose

     
     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Ngọc @ 21:46 23/06/2009
    Số lượt xem: 468
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    CLICK CHUỘT ĐỂ CHO RÙA ĂN GIÚP TÔI NHÉ!