Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Thị Hoa.
Thơ - tặng bạn
TÂM TƯ NGƯỜI GIÁO VIÊN
Có người bảo nghề này bạc lắm
Như bác lái đò đưa khách sang sông
Đời vẫn trôi trên bến nước lạnh lùng
Bao người khách qua rồi ko trở lại
Có người mẹ dặn dò con gái:
"Con ơi con nhớ mãi điều này!
Mai khôn lớn đừng lấy chồng nghề giáo
Nghèo lắm con ơi mà bạc lắm thay!"
Có những nhà văn viết những dòng đẫm lệ
Kể cuộc sống mình trong bốn bức tường vui
Đời lụi tàn như những dòng mực chảy
Nghề lụi tàn như bao dòng lệ trôi
Và có những người mỉa mai cười cợt
Để khóc mướn :"Thương thay người dạy học
Có bằng nghề bán rong cháo phở bên đường!?"
"Không!"-Tôi bảo-"Nghề này đẹp lắm!
Nghề của "trắng ngần" ,"xanh thắm","đỏ son"
Nghề của trái tim đùm bọc vẹn toàn
Của sâu thẳm yêu thương của tột cùng cao quý!
Tôi cũng chẳng thấy đơn côi và lạnh lẽo
Vì quanh tôi bao lớp học trò vui
Tôi chẳng thấy đời mình đơn lẻ
Lượng tăng dần theo nhịp phấn rơi
Khi sức lực và hồn người đổ xuống
Bao mầm non sẽ nảy nở sinh sôi
Tôi kiêu hãnh nhận làm người lái
Để hàng ngày đưa chiến sĩ sang sông
Dù người lính không bao giờ trở lại
Miễn cuộc đời thêm những chiến công
Ôi!Con đường ta đi phía trước
Là con đường đầy mơ ước lẫn hy sinh
Ta còn thiếu những miếng cơm manh áo
Nhưng chẳng thấy nghèo phần thưởng vinh quang
Đừng ai nghĩ trong những dòng mực chảy
Không có mồ hôi và nước mắt hòa
Nghề dạy học là nghề gian khó nhất
Bao dày vò trong thầm lặng bạn ơi!...
Có gì bằng được đi làm người thợ
Xây đắp tương lai trí tuệ con người
Nghề dạy học là nghề cao quý nhất
Hơn mọi nghề cao quý ở trên đời!!!..."
*****************************************************
GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN
Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.
Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?
Ước gì... Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên
Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp
Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...
Nguyễn Thụy Diễm Chi

Nguyễn Thị Hường @ 19:10 31/07/2009
Số lượt xem: 1395
- Thơ tình IT: Nếu một ngày... (26/06/09)
- Thơ tình IT: Anh! (26/06/09)
- Giải thuật tình yêu (26/06/09)
- Xung quanh Nguyễn Trãi và vụ án Lệ Chi Viên
(24/06/09)
- Đêm biển khóc (24/06/09)



Thành viên mới chúc chủ nhà vui vẻ, khỏe mạnh và hạnh phúc! Chúc trang nhà ngày càng phát triển! Khi nào rảnh mời cô qua trang tôi chơi. http://trungkientnhp.violet.vn