Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Thị Hoa.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Giải trí >
Tết trung thu - Sự tích - Phong tục
Sử sách chép rằng, nhân một đêm rằm tháng tám, khi cùng văn võ bá quan thưởng nguyệt, vua Đường ao ước được lên thăm cung trăng một lần cho biết. Pháp sư Diệu Pháp Thiên (có sách chép là Lã Công Viên) tâu xin làm phép đưa vua lên cung trăng.
Lên tới cung trăng, Đường Minh Hoàng được các tiên tiếp rước, bày tiệc đãi đằng và cho hàng trăm tiên nữ xinh tươi mặc áo lụa mỏng nhiều màu sắc rực rỡ, tay cầm tấm lụa trắng tung múa trên sân, vừa múa vừa hát, gọi là khúc Nghê Thường vũ y.
Vua Đường thích quá, nhờ có khiếu thẩm âm nên vừa trầm trồ khen ngợi vừa lẩm nhẩm học thuộc lòng bài hát và điệu múa mong đem về hoàng cung bày cho các cung nữ trình diễn. Cuối năm đó, quan Tiết Độ Sứ cai trị xứ Tây Lương mang về triều tiến dâng một đoàn vũ nữ với điệu múa Bà-la-môn. Vua thấy điệu múa có nhiều chỗ giống Nghê Thường vũ y, liền chỉnh đốn hai bài hát và hai điệu làm thành Nghê-Thường vũ y khúc. Về sau các quan cũng bắt chước vua mang điệu múa hát về các phiên trấn xa xôi nơi họ cai trị rồi dần dần phổ biến khắp dân gian. Tục ngắm trăng, xem ca múa sau biến thành thú vui chơi đêm rằm Trung Thu .
Ngay từ đầu tháng tám âm lịch, cả thành phố sẽ tràn đầy màu sắc Trung Thu. Nếu bạn đi qua con phố Bà Triệu vào khỏang thời gian này thì sẽ thấy 2 bên đường rất nhiều hàng bán bánh trung thu với đầy đủ nhãn hiệu Kinh Đô, Trùng Khánh, Bảo Ngọc, Hải Châu....
Điểm nóng thật sự của tết Trung Thu là tại phố Hàng Mã và Lương Văn Can với la liệt đèn ông sao, đèn cù, đèn kéo quân, đặc biệt là các sản phẩm được làm ra từ Trung Quốc. Khỏang thời gian này thì tuyến phố này rất nhộn nhịp bởi các bậc phụ huynh đưa con cái mình đi sắm đồ Tết Trung Thu...
Tại các khu phố, ngóc ngách, trẻ con buổi tối ăn cơm xong là hay cùng nhau rước đèn đi khắp ngõ, cùng nhau nô đùa, không khí rất là nhộn nhịp. Vào đêm rằm Trung Thu, ở các khu phố này, người lớn cũng hay dành 1 khỏang sân trống để tổ chức Tết Trung Thu cho các em với nhiều trò chơi, ca hát, cùng nhau "phá cỗ"
Trong ngày Tết Trung Thu người ta bày cỗ với bánh trái hình mặt trăng, treo đèn kết hoa, nhảy múa ca hát, múa lân rất tưng bừng. Nhiều nơi có những cuộc thi cỗ, thi làm bánh của các bà các cô. Trẻ em có những cuộc rước đèn và nhiều nơi có mở cuộc thi đèn.
Nhiều gia đình bày cỗ riêng cho trẻ em và trong mâm cỗ xưa thường có ông tiến sĩ giấy đặt ở nơi cao đẹp nhất, xung quanh là bánh trái hoa quả. Sau khi chơi cỗ trông trăng, các em cùng nhau phá cỗ, tức là ăn mâm cỗ lúc đã khuya.


hát Trống Quân (xem bài phía dưới )
Ngoài lề một chút, đặc biệt một món ăn không thể thiếu trong Tết Trung Thu và là đặc điểm để nhận biết mỗi khi mùa thu về chính là CỐM. Nói đến cồm thì chắc hẳn bất kỳ người con Hà Nội nào cũng biết đến cốm Làng Vòng. Làng Vòng bây giờ đã không còn nhộn nhịp như thủa ngày trước, nhưng vẫn còn nhiều hộ duy trì nghề truyền thống.
Thường thì đến tầm tháng 8, các hộ gia đình sẽ thu gom lúa nếp non để làm cốm.Cốm ngon hay kém chủ yếu phụ thuộc vào giống nếp.Tại mỗi mẻ cốm ra lò còn có cốm lá me, cốm rót, cốm mộc và cốm non thông thường. Cốm lá me là những mầm nếp mỏng dính như thể hoặc hơn lá me, bé tí bay ra trong khi đang sàng cốm sau đợt giã cuối. Loại cốm này số lượng bao giờ cũng ít và hiếm, nếu có chỉ dành cho gia chủ thưởng thức mà thôi.
Loại ngon thứ nhì và nhiều hơn là cốm dót. Đây là những hạt nếp non sau khi giã đã tự vón vào với nhau thành từng hạt ngô, hạt đỗ. Mỗi mẻ chỉ được khoảng 2/10 khối lượng cốm dót, thậm chí ít hơn, đặc biệt đến cuối mùa thì càng hiếm. Nhưng cũng vì cái tiếng ngon lành nên nhiều người bán hàng làm giả cốm dót bằng cách pha nước vào cối giã cốm khiến cho nhiều hạt ướt sẽ quện vào nhau. Những ai sành cốm dễ dàng phát hiện đồ dỏm này bởi hạt cốm ngấm nước nở phình to, màu xanh nhợt nhạt, ăn bở bùng bục, nhai bã ra chứ không dai và ngọt.
Cốm còn lại là trong cối giã là cốm đầu nia loại 1, loại 2 như ta vẫn thấy bán. Độ ngon ngọt thơm mềm và màu xanh tự nhiên của cốm phụ thuộc vào thời điểm đầu, giữa, cuối vụ.
Đến cuối tháng, cốm mộc là nếp cuối mùa nên hạt to và cứng thường để rang thành cốm khô hay gia giảm, pha chế ăn tạm đợi mùa sau. Cốm mộc cũng phải có màu xanh của mạ già pha ánh vàng mới đúng nguyên chất, còn cốm đã bị hồ qua trông xanh tươi mát mắt nhưng chất lượng pha đắng chẳng còn vị cốm thật.
Hát trống quân xưa phổ biến rộng rãi khắp vùng. Người hát trống quân nổi tiếng là cụ Vũ Đình Xuyến ở Hiệp Cường - Kim Động.
Hội điểm hát trống quân lâu bền nhất là các làng thuộc huyện Ân Thi, Khoái Châu, Văn Giang: Trai làng Xuân Cầu với gái làng Khúc Lộng (Văn Giang); trai làng Tào xã Thúc Kháng (Hải Dương) với gái làng Đào Quạt xã Bãi Sậy huyện Ân Thi; hát trống quân xã Dạ Trạch (Khoái Châu).
Hàng năm, cứ vào dịp mùa thu, Tào Khê và Đào Xá lại mở hội hát trống quân từ chập tối tới quá nửa đêm và kéo dài hết tuần trăng. Ngày hội, dân hai bên bờ sông nườm nượp kéo về đình Đào Quạt, về đê Tào Khê để hát, “xui hát”, nghe hát. Nơi đây ngày xưa là quê của Bà chúa hát, là quê của cố thi sĩ Phạm Huy Thông. Diễn tiến của “canh” hát trống quân gồm có: hát gọi, hát đáp, hát chào, hát mời trầu, hát giao hẹn đến hát ướm, hát thách và cuối cùng là hát hoa, hát đối đáp…
Dưới đây là đoạn hát đối đáp của hội trống quân Đào - Tào.

Theo phong tục người Việt, vào dịp Tết Trung Thu, cha mẹ bày cỗ cho các con để mừng trung thu, mua và làm đủ thứ lồng đèn thắp bằng nến để treo trong nhà và để các con rước đèn.

Cỗ mừng trung thu gồm bánh Trung Thu, kẹo, mía, bưởi và các thứ hoa quả khác nữa. Đây là dịp để cha mẹ tùy theo khả năng kinh tế gia đình thể hiện tình thương yêu con cái một cách cụ thể. Vì thế, tình yêu gia đình lại càng khắng khít thêm.
Cũng trong dịp này người ta mua bánh trung thu, trà, rượu để cúng tổ tiên, biếu ông bà, cha mẹ, thầy cô, bạn bè, họ hàng và các ân nhân khác.
Người Trung Hoa thường tổ chức múa rồng vào dịp Trung Thu, còn người Việt múa sư tử hay múa lân. Con Lân tượng trưng cho sự may mắn, thịnh vượng và là điềm lành cho mọi nhà... Thời xưa, người Việt còn tổ chức hát Trong Quan trong dịp Tết Trung Thu. Điệu hát trống quân theo nhịp ba "thình, thùng, thình".
Ngoài ý nghĩa vui chơi cho trẻ em và người lớn, Tết Trung Thu còn là dịp để người ta ngắm trăng tiên đoán mùa màng và vận mệnh quốc gia. Nếu trăng thu màu vàng thì năm đó sẽ trúng mùa tằm tơ, nếu trăng thu màu xanh hay lục thì năm đó sẽ có thiên tai, và nếu trăng thu màu cam trong sáng thì đất nước sẽ thịnh trị.
Trung thu trăng sáng như gương
Bác Hồ ngắm cảnh, nhớ thương nhi đồng
Sau đây Bác viết mấy dòng
Gửi cho các cháu, tỏ lòng nhớ nhung... (Thư Trung thu - 1951)
Nhà thơ Tản Đà cũng nhắc đến ngày Trung thu với các câu thơ"
Có bầu có bạn can chi tủi
Cùng gió cùng mây thế mới vui
Rồi cứ mỗi năm rằm tháng tám
Tựa nhau trông xuống thế gian cười.
Bài Tùng dinh dinh:
Chiếc đèn ông sao sao năm cánh tươi màu
Cán đây rất dài, cán cao qua đầu
Em cầm đèn sao em hát vang vang
Đèn sao tươi màu của đêm rằm liên hoan...
Bài Múa sư tử:
Thùng thình thùng thình trống rộn ràng ngoài đình
Có con sư tử vui múa quanh vòng quanh
Trung thu liên hoan trăng sáng ngập đường làng
Dưới ánh trăng vàng em cất tiếng hát vang
Bài Tết trung thu
Tết Trung Thu rước đèn đi chơi
Em rước đèn đi khắp phố phường
Lòng vui sướng với đèn trong tay
Em múa ca trong ánh trăng rằm
Đèn ông sao với đèn cá chép
Đèn thiên nga với đèn bướm bướm
Em rước đèn này đến cung trăng
Đèn xanh lơ với đèn tím tím
Đèn xanh lam với đèn trắng trắng
Trong ánh đèn rực rỡ muôn màu
Nhạc sĩ Lê Thương cũng có bài Thằng Cuội khá hay, viết về chủ đề này, trong bài hát có đoạn "Có con dế mèn, suốt trong đêm thâu, hát xẩm không tiền, nên nghèo xác xơ...".
Nhạc sĩ Ngọc Lễ cũng có tác phẩm Cắc tùng cắc tùng về ngày Tết Trung thu cho các em thiếu nhi.
Các loại mặt nạ thường được làm bằng bìa hoặc bằng giấy bồi, với các hình phổ biến về các nhân vật trẻ em yêu thích bấy giờ như : đầu sư tử, ông Địa, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Bạch Cốt Tinh...
Ngày nay, phần lớn đồ chơi ở Việt Nam có xuất xứ từ Trung Quốc, các loại mặt nạ được làm bằng nhựa mỏng, không đẹp bằng mặt nạ thời trước.
Chiều. Trên đường đi làm về, giữa đỏ rực sắc màu bánh trung thu tràn ngập phố phường Hà Nội hối hả đón rằm, tôi bỗng ngột ngạt thèm bánh nướng, bánh dẻo đúng hương vị cổ truyền Hà Nội xưa. Vừa về tới nhà, quăng túi xách, vội vàng tôi điện thoại cho bà Tuyết béo Mã Mây (nhà hàng các món cổ truyền Hà Nội) như để thỏa mãn cơn thèm. Tưởng duy nhất mình "hâm", hóa ra "bà béo" la toáng lên rằng nhiều người thân quen cũng "hâm" không kém tôi.
"Bí quá thì một cặp thôi cũng được, vừa bánh nướng vừa bánh dẻo để thắp hương đêm rằm cho đỡ nhớ hương vị Trung thu xưa", có người còn nài nỉ. Bà béo chưa nhận lời ai cả, vì kể từ 11 âm lịch cho đến hết rằm tháng này, bà phải túc trực từ sáng đến tối tại ngôi nhà cổ nổi tiếng 87 Mã Mây (nhà của Sở Du lịch Hà Nội, dành cho khách tham quan phố cổ) để trình diễn làm bánh nướng, bánh dẻo cổ truyền. Mà lại là UBND TP "huy động" nên đang mệt lắm cũng cố phải đi.
"Hồi xưa ấy à" - giọng chị Tuyết réo rắt qua điện thoại - "bánh nướng, bánh dẻo đều chỉ có một loại nhân là thập cẩm. Nhân bánh nướng nhất thiết phải cóá mỡ phần, mà là mỡ gáy, mứt bí, lạp xưởng, hạt sen, vừng trắng, lạc rang, lòng đỏ trứng gà. Và đặc biệt không thể thiếu lá chanh thái chỉ, rất mỏng mảnh, dậy mùi. Còn bánh dẻo, phải là gạo nếp rang, xay, ngào bằng nước cốt hoa bưởi, nhân cũng giống nhân bánh nướng nhưng không có mỡ, lá chanh, hoặc nhân chay là đỗ xanh xay nhuyễn. Nhân bánh dẻo đặc biệt cũng phải ướp nước cốt hoa bưởi như vỏ bánh...
Tất cả phải dùng đường ngà chứ không phải đường trắng như bây giờ. Bánh nướng thì 3 phần nhân, 1 phần vỏ. Bánh dẻo ngược lại, 3 phần vỏ, 1 phần nhân. Khuôn bánh chỉ là khuôn vuông với bánh nướng, tròn với bánh dẻo. Đã là bánh thì phải ngọt ngào, dậy mùi thơm đặc trưng, thế mới "đi" được với chén chè nóng hổi. Giấy gói bánh cũng chỉ một loại đặc trưng, đó là giấy gram, màu vàng nhạt, dai, mềm, rất thấm mỡ, chuyên dùng để gói thực phẩm chín trong các cửa hàng ăn uống nhà nước cũng như tư nhân. Họa hoằn có hộp bằng bìa carton, in hình đèn lồng là sang lắm rồi".
Phút chốc tôi nhớ lại Trung thu xưa. Trẻ con háo hức cả tháng trước rằm. Các cửa hàng thương nghiệp xếp hàng đông nghịt. Và loại bánh trung thu "thống trị" bấy giờ là bánh của Xí nghiệp bánh mứt kẹo Hà Nội. Công nhân, người lao động được mua bánh bằng "bìa" (một loại tem phiếu thời bao cấp) theo nhân khẩu trong gia đình. Cơ quan, nhà máy nào năng động hơn, bộ phận công đoàn đi mua bánh về phân phát rộn ràng suốt cả tuần. Bánh của "mứt kẹo Hà Nội" (cách gọi tắt phổ biến) cũng ngon lắm, tuy không được tinh tế, "giàu có" như một vài hiệu bánh trên phố cổ (thường có thêm trứng muối mặn hay hạt dưa). Nhưng những hiệu bánh gia truyền ấy, cũng chỉ gia đình tiểu thương phố cổ hoặc công chức khá giả mới mua được.
Mua được bánh, cả nhà vui lắm, dành dụm đúng đêm rằm mới phá cỗ. Trẻ con thường hãnh diện khoe với nhau nhà tao có mấy cái bánh, nhân bánh nhà tao có những gì. Đứa nào mà khoe nhân bánh có tới 2 lòng đỏ trứng gà là "oách" lắm. Tôi còn nhớ mãi sự ấm ức khi đứa bạn khoe "nhà tao được ăn bánh cả 2 đêm, tối 14 và 15 cơ". Về mách mẹ, mẹ bảo: nhà bạn con mẹ xếp hàng mua bánh hộ mà, cũng chỉ bằng nhà mình thôi. Bạn con ăn bánh nướng hôm 14, còn bánh dẻo hôm 15. Nhà mình chờ bố đi công tác về, ăn cả bánh nướng, bánh dẻo đêm rằm thì có khác gì. Tôi tự ngượng vì mình ngốc thật. Nửa tháng sau rằm, trong nhiều giấc mơ, tôi vẫn ao ước khi nào lớn, đi làm có tiền, sẽ mua thật nhiều bánh trung thu cho cả nhà ăn thỏa thích.
Thời nghèo khổ qua rồi, vậy mà sao cứ đến rằm Trung thu, người ta vẫn xếp hàng đông nghẹt trước cửa hàng bánh mứt kẹo Hà Nội (giờ đã chuyển thành công ty cổ phần) trên phố Bà Triệu? Mẹ tôi, giờ đã rất già, vẫn bắt tôi mua bằng được một đôi bánh nướng và bánh dẻo của "mứt kẹo Hà Nội" cúng đêm rằm. Cũng không thể thiếu được việc Trung thu nào cũng vậy, tôi vẫn phải gửi vào miền Nam mấy cặp bánh do "bà Tuyết béo Mã Mây" làm cho người Hà Nội xa quê đã rất lâu, giọng nói giờ đã "đặc chất" Nam Bộ.
Buồn cười thật! Giữa bao nhiêu sơn hào hải vị, báu vật trên rừng, dưới biển mà các hãng đang "lên cơn sốt" sáng tạo ra để đưa vào nhân bánh trung thu, không phải vì ngon mà là để tăng thêm giá trị cho... người đi biếu bánh, thì những chiếc bánh trung thu Hà Nội cổ truyền, hương vị nguyên bản nhất vẫn cứ thật hấp dẫn khi Hà Nội thu về. Vẫn còn nhiều lắm, những người mua bánh chỉ để thưởng thức đêm rằm, để nhớ về chút hương vị mùa thu, hương vị Trung thu xưa cũ của Hà Nội.
Trong đêm 15 tháng 8 âm lịch hằng năm, khi trăng rằm tỏa sáng, lễ tế thần mặt trăng bắt đầu. Trên bàn thờ có hoa quả, có bánh hình mặt trăng còn gọi là bánh "đoàn viên", bởi lẽ, trong dịp này, cả gia đình có dịp đoàn tụ để cùng ăn bánh và cùng thưởng thức ánh trăng thu trong trẻo và bầu không khí ấm áp của đêm rằm đến với mọi nhà.
Trước tết Trung thu người ta thường tặng quà cho nhau. Quà thường là các hộp bánh, lồng đèn, áo quần, tiền. Các cơ quan, doanh nghiệp cũng tặng quà cho khách hàng, cán bộ công nhân viên có khi mua cả xe tải bánh trung thu. Nhiều công ty có hàng ngàn công nhân, đặt hàng ngàn hộp bánh với số tiền hoa hồng hậu hĩnh.
Tính trên tổng lượng bánh trung thu tiêu thụ năm 2006 (thống kê từ các nhà sản xuất) ước khoảng 6.500- 6.800 tấn, lấy mức giá bình quân của 1 hộp bánh loại 220 - 250gr khoảng 100.000 - 130.000đ, người tiêu dùng đã tiêu pha hết hơn 800 tỉ đồng cho khoảng 7 triệu hộp bánh.
Và các hộp bánh đắt như vàng, người nghèo không sao mua nổi [cứ chạy lòng vòng từ người nọ sang người kia.
Đối tượng tặng quà của người lớn thường là các bề trên như cha mẹ, cấp trên, những người cần nhờ vả, thầy cô giáo hoặc cũng có thể hàng xóm, bạn bè hoặc con cháu trong nhà. Thường đối tượng nhận quà càng quan trọng thì giá trị món quà phải càng cao. Việc tặng quà Trung thu là một thói quen phổ biến khi đời sống khá lên sau đổi mới, nó có thể là một hình thức tiêu cực khi giá trị món quà quá lớn.
Đối với các doanh nghiệp hoặc cá nhân việc không có quà Tết biếu có thể bị đánh giá là lơ đễnh hoặc coi thường vì vậy đây là chi phí không nhỏ khi đến dịp trung thu. Chi phí tặng quà thường được chi từ chi phí tiếp khách bằng tiền. Do mức hoa hồng hoặc chiết khấu của các hiệu bánh cao (có thể lên đến 35%) nên nhiều người thích dùng tiền cơ quan biếu xén để hưởng lợi.
Việc tặng quà trung thu đắt tiền là dịp "ơn nghĩa" của người lớn hơn là tết của con trẻ. Không ít người thường lợi dụng dịp này để biếu xen quà cáp nhằm mua quan bán chức.
Những hộp bánh Trung thu đặc mà bên trong nhân bánh "là vàng", "là đô la" đã làm mờ mắt nhiều quan tham và biếu xén trong dịp Tết Trung thu là một lệ của những thành phần này
Nguyễn Thị Hoa @ 16:56 01/10/2009
Số lượt xem: 15801
Tết trung thu - Sự tích - Phong tục
Sự tích Tết Trung Thu

Tết Trung Thu theo âm lịch là ngày rằm tháng 8 hằng năm. Đây là ngày tết của trẻ em, còn được gọi là "Tết trông Trăng". Trẻ em rất mong đợi được đón tết này vì thường được người lớn tặng đồ chơi, thường là đèn ông sao, mặt nạ, đèn kéo quân, súng phun nước... rồi bánh nướng, bánh dẻo. Vào ngày tết này, người ta tổ chức bày cỗ, trông trăng. Thời điểm trăng lên cao, trẻ em sẽ vừa múa hát vừa ngắm trăng phá cỗ. Ở một số nơi, người ta còn tổ chức múa lân, múa sư tử để các em vui chơi thoả thích.

Sử sách chép rằng, nhân một đêm rằm tháng tám, khi cùng văn võ bá quan thưởng nguyệt, vua Đường ao ước được lên thăm cung trăng một lần cho biết. Pháp sư Diệu Pháp Thiên (có sách chép là Lã Công Viên) tâu xin làm phép đưa vua lên cung trăng.

Lên tới cung trăng, Đường Minh Hoàng được các tiên tiếp rước, bày tiệc đãi đằng và cho hàng trăm tiên nữ xinh tươi mặc áo lụa mỏng nhiều màu sắc rực rỡ, tay cầm tấm lụa trắng tung múa trên sân, vừa múa vừa hát, gọi là khúc Nghê Thường vũ y.
Vua Đường thích quá, nhờ có khiếu thẩm âm nên vừa trầm trồ khen ngợi vừa lẩm nhẩm học thuộc lòng bài hát và điệu múa mong đem về hoàng cung bày cho các cung nữ trình diễn. Cuối năm đó, quan Tiết Độ Sứ cai trị xứ Tây Lương mang về triều tiến dâng một đoàn vũ nữ với điệu múa Bà-la-môn. Vua thấy điệu múa có nhiều chỗ giống Nghê Thường vũ y, liền chỉnh đốn hai bài hát và hai điệu làm thành Nghê-Thường vũ y khúc. Về sau các quan cũng bắt chước vua mang điệu múa hát về các phiên trấn xa xôi nơi họ cai trị rồi dần dần phổ biến khắp dân gian. Tục ngắm trăng, xem ca múa sau biến thành thú vui chơi đêm rằm Trung Thu .
Ngay từ đầu tháng tám âm lịch, cả thành phố sẽ tràn đầy màu sắc Trung Thu. Nếu bạn đi qua con phố Bà Triệu vào khỏang thời gian này thì sẽ thấy 2 bên đường rất nhiều hàng bán bánh trung thu với đầy đủ nhãn hiệu Kinh Đô, Trùng Khánh, Bảo Ngọc, Hải Châu....

Điểm nóng thật sự của tết Trung Thu là tại phố Hàng Mã và Lương Văn Can với la liệt đèn ông sao, đèn cù, đèn kéo quân, đặc biệt là các sản phẩm được làm ra từ Trung Quốc. Khỏang thời gian này thì tuyến phố này rất nhộn nhịp bởi các bậc phụ huynh đưa con cái mình đi sắm đồ Tết Trung Thu...
Tại các khu phố, ngóc ngách, trẻ con buổi tối ăn cơm xong là hay cùng nhau rước đèn đi khắp ngõ, cùng nhau nô đùa, không khí rất là nhộn nhịp. Vào đêm rằm Trung Thu, ở các khu phố này, người lớn cũng hay dành 1 khỏang sân trống để tổ chức Tết Trung Thu cho các em với nhiều trò chơi, ca hát, cùng nhau "phá cỗ"
Sự tích Tết Trung Thu: Thi cỗ và thi đèn

Trong ngày Tết Trung Thu người ta bày cỗ với bánh trái hình mặt trăng, treo đèn kết hoa, nhảy múa ca hát, múa lân rất tưng bừng. Nhiều nơi có những cuộc thi cỗ, thi làm bánh của các bà các cô. Trẻ em có những cuộc rước đèn và nhiều nơi có mở cuộc thi đèn.

Nhiều gia đình bày cỗ riêng cho trẻ em và trong mâm cỗ xưa thường có ông tiến sĩ giấy đặt ở nơi cao đẹp nhất, xung quanh là bánh trái hoa quả. Sau khi chơi cỗ trông trăng, các em cùng nhau phá cỗ, tức là ăn mâm cỗ lúc đã khuya.

| This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 688x463. |

hát Trống Quân (xem bài phía dưới )
Hát Trống quân Tết Trung Thu ở miền Bắc còn có tục Ðôi bên nam nữ vừa hát đối đáp với nhau, vừa đánh nhịp vào một sợi dây gai hoặc dây thép căng trên một chiếc thùng rỗng, bật ra những tiếng "thình thùng thình" làm nhịp cho câu hát. Những câu hát vận (hát theo vần, theo ý) hoặc hát đố có khi có sẵn, có khi lúc hát mới ứng khẩu đặt ra. Cuộc đối đáp trong những buổi hát trống quân rất vui và nhiều khi gay go vì những câu đố hiểm hóc.
Múa lân Vào dịp Tết Trung Thu có tục múa Sư tử còn gọi là múa Lân. Người ta thường múa Lân vào hai đêm 14 và 15. Ðám múa Lân thường gồm có một người đội chiếc đầu lân bằng giấy và múa những điệu bộ của con vật này theo nhịp trống. Ðầu lân có một đuôi dài bằng vải màu do một người cầm phất phất theo nhịp múa của lân. Ngoài ra còn có thanh la, não bạt, đèn màu, cờ ngũ sắc, có người cầm côn đi hộ vệ đầu lân...
Sự tích Tết Trung Thu : Cốm

Ngoài lề một chút, đặc biệt một món ăn không thể thiếu trong Tết Trung Thu và là đặc điểm để nhận biết mỗi khi mùa thu về chính là CỐM. Nói đến cồm thì chắc hẳn bất kỳ người con Hà Nội nào cũng biết đến cốm Làng Vòng. Làng Vòng bây giờ đã không còn nhộn nhịp như thủa ngày trước, nhưng vẫn còn nhiều hộ duy trì nghề truyền thống.

Thường thì đến tầm tháng 8, các hộ gia đình sẽ thu gom lúa nếp non để làm cốm.Cốm ngon hay kém chủ yếu phụ thuộc vào giống nếp.Tại mỗi mẻ cốm ra lò còn có cốm lá me, cốm rót, cốm mộc và cốm non thông thường. Cốm lá me là những mầm nếp mỏng dính như thể hoặc hơn lá me, bé tí bay ra trong khi đang sàng cốm sau đợt giã cuối. Loại cốm này số lượng bao giờ cũng ít và hiếm, nếu có chỉ dành cho gia chủ thưởng thức mà thôi.

Loại ngon thứ nhì và nhiều hơn là cốm dót. Đây là những hạt nếp non sau khi giã đã tự vón vào với nhau thành từng hạt ngô, hạt đỗ. Mỗi mẻ chỉ được khoảng 2/10 khối lượng cốm dót, thậm chí ít hơn, đặc biệt đến cuối mùa thì càng hiếm. Nhưng cũng vì cái tiếng ngon lành nên nhiều người bán hàng làm giả cốm dót bằng cách pha nước vào cối giã cốm khiến cho nhiều hạt ướt sẽ quện vào nhau. Những ai sành cốm dễ dàng phát hiện đồ dỏm này bởi hạt cốm ngấm nước nở phình to, màu xanh nhợt nhạt, ăn bở bùng bục, nhai bã ra chứ không dai và ngọt.
Cốm còn lại là trong cối giã là cốm đầu nia loại 1, loại 2 như ta vẫn thấy bán. Độ ngon ngọt thơm mềm và màu xanh tự nhiên của cốm phụ thuộc vào thời điểm đầu, giữa, cuối vụ.
Đến cuối tháng, cốm mộc là nếp cuối mùa nên hạt to và cứng thường để rang thành cốm khô hay gia giảm, pha chế ăn tạm đợi mùa sau. Cốm mộc cũng phải có màu xanh của mạ già pha ánh vàng mới đúng nguyên chất, còn cốm đã bị hồ qua trông xanh tươi mát mắt nhưng chất lượng pha đắng chẳng còn vị cốm thật.
Hát Trống Quân

Hát trống quân thời xưa
Hát trống quân là một lối hát giao duyên ở vùng đồng bằng Bắc Bộ. Thường được tổ chức vào ban đêm, dưới trăng mùa thu, trong lúc có hội hè hoặc khi dân làng rảnh rỗi để phô diễn tài nghệ đối đáp và trao đổi tâm tình trai gái. Gọi là hát trống quân vì lối hát ấy phải cần đến một nhạc cụ gồm có một cái thùng trống và một sợi dây căng ngang lên trên, để khi dứt câu hát có tiếng trống đệm vào “Thình, thùng thình”.

Hát trống quân thời xưa
Hát trống quân là một lối hát giao duyên ở vùng đồng bằng Bắc Bộ. Thường được tổ chức vào ban đêm, dưới trăng mùa thu, trong lúc có hội hè hoặc khi dân làng rảnh rỗi để phô diễn tài nghệ đối đáp và trao đổi tâm tình trai gái. Gọi là hát trống quân vì lối hát ấy phải cần đến một nhạc cụ gồm có một cái thùng trống và một sợi dây căng ngang lên trên, để khi dứt câu hát có tiếng trống đệm vào “Thình, thùng thình”.
Hát trống quân xưa phổ biến rộng rãi khắp vùng. Người hát trống quân nổi tiếng là cụ Vũ Đình Xuyến ở Hiệp Cường - Kim Động.
Hội điểm hát trống quân lâu bền nhất là các làng thuộc huyện Ân Thi, Khoái Châu, Văn Giang: Trai làng Xuân Cầu với gái làng Khúc Lộng (Văn Giang); trai làng Tào xã Thúc Kháng (Hải Dương) với gái làng Đào Quạt xã Bãi Sậy huyện Ân Thi; hát trống quân xã Dạ Trạch (Khoái Châu).
Hàng năm, cứ vào dịp mùa thu, Tào Khê và Đào Xá lại mở hội hát trống quân từ chập tối tới quá nửa đêm và kéo dài hết tuần trăng. Ngày hội, dân hai bên bờ sông nườm nượp kéo về đình Đào Quạt, về đê Tào Khê để hát, “xui hát”, nghe hát. Nơi đây ngày xưa là quê của Bà chúa hát, là quê của cố thi sĩ Phạm Huy Thông. Diễn tiến của “canh” hát trống quân gồm có: hát gọi, hát đáp, hát chào, hát mời trầu, hát giao hẹn đến hát ướm, hát thách và cuối cùng là hát hoa, hát đối đáp…
Dưới đây là đoạn hát đối đáp của hội trống quân Đào - Tào.
Ý nghĩa tết Trung Thu

Theo phong tục người Việt, vào dịp Tết Trung Thu, cha mẹ bày cỗ cho các con để mừng trung thu, mua và làm đủ thứ lồng đèn thắp bằng nến để treo trong nhà và để các con rước đèn.

Cỗ mừng trung thu gồm bánh Trung Thu, kẹo, mía, bưởi và các thứ hoa quả khác nữa. Đây là dịp để cha mẹ tùy theo khả năng kinh tế gia đình thể hiện tình thương yêu con cái một cách cụ thể. Vì thế, tình yêu gia đình lại càng khắng khít thêm.
Cũng trong dịp này người ta mua bánh trung thu, trà, rượu để cúng tổ tiên, biếu ông bà, cha mẹ, thầy cô, bạn bè, họ hàng và các ân nhân khác.
Người Trung Hoa thường tổ chức múa rồng vào dịp Trung Thu, còn người Việt múa sư tử hay múa lân. Con Lân tượng trưng cho sự may mắn, thịnh vượng và là điềm lành cho mọi nhà... Thời xưa, người Việt còn tổ chức hát Trong Quan trong dịp Tết Trung Thu. Điệu hát trống quân theo nhịp ba "thình, thùng, thình".
Ngoài ý nghĩa vui chơi cho trẻ em và người lớn, Tết Trung Thu còn là dịp để người ta ngắm trăng tiên đoán mùa màng và vận mệnh quốc gia. Nếu trăng thu màu vàng thì năm đó sẽ trúng mùa tằm tơ, nếu trăng thu màu xanh hay lục thì năm đó sẽ có thiên tai, và nếu trăng thu màu cam trong sáng thì đất nước sẽ thịnh trị.
- Muốn ăn lúa tháng Năm, trông trăng rằm tháng Tám.
- Tỏ trăng Mười Bốn được tằm, đục trăng hôm Rằm thì được lúa chiêm.
Thơ về Tết Trung Thu
Trung Thu vốn là nguốn cảm hứng lớn cho các thi sĩ từ xưa đến nay, nổi tiếng nhất trong số họ chắc hẳn là nhà thơ đời Đường Lý Bạch
Tuy Tết Trung Thu đã có từ lâu, nhưng chỉ sau khi cách mạng tháng Tám thành công thì Trung Thu mới thực sự trở thành tết của thiếu nhi Việt Nam
Sinh thời, chủ tịch Hồ Chí Minh luôn dành tình cảm yêu thương cho thiếu nhi, dù ở căn cứ kháng chiến Việt Bắc, nhưng Trung Thu nào chủ tịch cũng có thư gửi cho các cháu
Trung thu trăng sáng như gương
Bác Hồ ngắm cảnh, nhớ thương nhi đồng
Sau đây Bác viết mấy dòng
Gửi cho các cháu, tỏ lòng nhớ nhung... (Thư Trung thu - 1951)
Nhà thơ Tản Đà cũng nhắc đến ngày Trung thu với các câu thơ"
Có bầu có bạn can chi tủi
Cùng gió cùng mây thế mới vui
Rồi cứ mỗi năm rằm tháng tám
Tựa nhau trông xuống thế gian cười.
Câu hát về Tết Trung Thu
Bài Tùng dinh dinh:
Chiếc đèn ông sao sao năm cánh tươi màu
Cán đây rất dài, cán cao qua đầu
Em cầm đèn sao em hát vang vang
Đèn sao tươi màu của đêm rằm liên hoan...
Bài Múa sư tử:
Thùng thình thùng thình trống rộn ràng ngoài đình
Có con sư tử vui múa quanh vòng quanh
Trung thu liên hoan trăng sáng ngập đường làng
Dưới ánh trăng vàng em cất tiếng hát vang
Bài Tết trung thu
Tết Trung Thu rước đèn đi chơi
Em rước đèn đi khắp phố phường
Lòng vui sướng với đèn trong tay
Em múa ca trong ánh trăng rằm
Đèn ông sao với đèn cá chép
Đèn thiên nga với đèn bướm bướm
Em rước đèn này đến cung trăng
Đèn xanh lơ với đèn tím tím
Đèn xanh lam với đèn trắng trắng
Trong ánh đèn rực rỡ muôn màu
Nhạc sĩ Lê Thương cũng có bài Thằng Cuội khá hay, viết về chủ đề này, trong bài hát có đoạn "Có con dế mèn, suốt trong đêm thâu, hát xẩm không tiền, nên nghèo xác xơ...".
Nhạc sĩ Ngọc Lễ cũng có tác phẩm Cắc tùng cắc tùng về ngày Tết Trung thu cho các em thiếu nhi.
Tết trung thu và các Phong tục
Trước đây ở miền Bắc, khi còn trong thời kỳ bao cấp, các đồ chơi cho trẻ em vào dịp tết trung thu rất hiếm, phần lớn các gia đình thường tự làm lấy đồ chơi như trống bỏi, đèn ông sư, đèn ông sao, đèn kéo quân, mặt nạ, tò he, chong chóng, v.v...cho trẻ em trong gia đình.Các loại mặt nạ thường được làm bằng bìa hoặc bằng giấy bồi, với các hình phổ biến về các nhân vật trẻ em yêu thích bấy giờ như : đầu sư tử, ông Địa, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Bạch Cốt Tinh...
Ngày nay, phần lớn đồ chơi ở Việt Nam có xuất xứ từ Trung Quốc, các loại mặt nạ được làm bằng nhựa mỏng, không đẹp bằng mặt nạ thời trước.
Rước đèn
Múa lân
Múa lân (ở miền Bắc thường gọi là múa sư tử mặc dù sư tử thì không có sừng) thường được tổ chức vào trước tết Trung Thu nhưng nhộn nhịp nhất là hai đêm 14 và 15.
Bày cỗ
Mâm cỗ Trung Thu thông thường có trọng tâm là con chóđược làm bằng tép bưởi, được gắn 2 hạt đậu đen làm mắt. Xung quanh có bày thêm hoa quả và những loại bánh nướng, bánh dẻo thập cẩm hoặc là loại bánh chay có hình lợn mẹ với đàn lợn con bép múp míp, hoặc hình cá chép là những hình phổ biến. Hạt bưởi thường được bóc vỏ và được xiên vào những dây thép, phơi khô từ 2-3 tuần trước khi đến hôm rằm, và đến đêm Trung Thu, những sợi dây bằng hạt bưởi được đem ra đốt sáng. Những loại quả, thức ăn đặc trưng của dịp này là chuối và cốm, quả thị, hồng đỏ và hồng ngâm màu xanh, vài quả na dai...và bưởi là thứ quả không thể thiếu được. Đến khi trăng lên tới đỉnh đầu chính là giây phút phá cỗ, mọi người sẽ cùng thưởng thức hương vị của Tết Trung Thu. Phong tục trông trăng cũng liên quan đến sự tích Chú Cuội trên cung trăng, do một hôm Cuội đi vắng, cây đa quý bị bật gốc bay lên trời, chú Cuội bèn bám vào rễ cây níu kéo lại nhưng không được và đã bị bay lên cung trăng với cả cây của mình. Nhìn lên mặt trăng, có thể thấy một vết đen rõ hình một cây cổ thụ có người ngồi dưới gốc, và trẻ em tin rằng, đó là hình chú Cuội ngồi gốc cây đa
Các loại bánh

Múa lân
Múa lân (ở miền Bắc thường gọi là múa sư tử mặc dù sư tử thì không có sừng) thường được tổ chức vào trước tết Trung Thu nhưng nhộn nhịp nhất là hai đêm 14 và 15.
Bày cỗ
Mâm cỗ Trung Thu thông thường có trọng tâm là con chóđược làm bằng tép bưởi, được gắn 2 hạt đậu đen làm mắt. Xung quanh có bày thêm hoa quả và những loại bánh nướng, bánh dẻo thập cẩm hoặc là loại bánh chay có hình lợn mẹ với đàn lợn con bép múp míp, hoặc hình cá chép là những hình phổ biến. Hạt bưởi thường được bóc vỏ và được xiên vào những dây thép, phơi khô từ 2-3 tuần trước khi đến hôm rằm, và đến đêm Trung Thu, những sợi dây bằng hạt bưởi được đem ra đốt sáng. Những loại quả, thức ăn đặc trưng của dịp này là chuối và cốm, quả thị, hồng đỏ và hồng ngâm màu xanh, vài quả na dai...và bưởi là thứ quả không thể thiếu được. Đến khi trăng lên tới đỉnh đầu chính là giây phút phá cỗ, mọi người sẽ cùng thưởng thức hương vị của Tết Trung Thu. Phong tục trông trăng cũng liên quan đến sự tích Chú Cuội trên cung trăng, do một hôm Cuội đi vắng, cây đa quý bị bật gốc bay lên trời, chú Cuội bèn bám vào rễ cây níu kéo lại nhưng không được và đã bị bay lên cung trăng với cả cây của mình. Nhìn lên mặt trăng, có thể thấy một vết đen rõ hình một cây cổ thụ có người ngồi dưới gốc, và trẻ em tin rằng, đó là hình chú Cuội ngồi gốc cây đa
Các loại bánh

Bánh trung thu Hà Nội cổ

Chiều. Trên đường đi làm về, giữa đỏ rực sắc màu bánh trung thu tràn ngập phố phường Hà Nội hối hả đón rằm, tôi bỗng ngột ngạt thèm bánh nướng, bánh dẻo đúng hương vị cổ truyền Hà Nội xưa. Vừa về tới nhà, quăng túi xách, vội vàng tôi điện thoại cho bà Tuyết béo Mã Mây (nhà hàng các món cổ truyền Hà Nội) như để thỏa mãn cơn thèm. Tưởng duy nhất mình "hâm", hóa ra "bà béo" la toáng lên rằng nhiều người thân quen cũng "hâm" không kém tôi.
"Bí quá thì một cặp thôi cũng được, vừa bánh nướng vừa bánh dẻo để thắp hương đêm rằm cho đỡ nhớ hương vị Trung thu xưa", có người còn nài nỉ. Bà béo chưa nhận lời ai cả, vì kể từ 11 âm lịch cho đến hết rằm tháng này, bà phải túc trực từ sáng đến tối tại ngôi nhà cổ nổi tiếng 87 Mã Mây (nhà của Sở Du lịch Hà Nội, dành cho khách tham quan phố cổ) để trình diễn làm bánh nướng, bánh dẻo cổ truyền. Mà lại là UBND TP "huy động" nên đang mệt lắm cũng cố phải đi.
"Hồi xưa ấy à" - giọng chị Tuyết réo rắt qua điện thoại - "bánh nướng, bánh dẻo đều chỉ có một loại nhân là thập cẩm. Nhân bánh nướng nhất thiết phải cóá mỡ phần, mà là mỡ gáy, mứt bí, lạp xưởng, hạt sen, vừng trắng, lạc rang, lòng đỏ trứng gà. Và đặc biệt không thể thiếu lá chanh thái chỉ, rất mỏng mảnh, dậy mùi. Còn bánh dẻo, phải là gạo nếp rang, xay, ngào bằng nước cốt hoa bưởi, nhân cũng giống nhân bánh nướng nhưng không có mỡ, lá chanh, hoặc nhân chay là đỗ xanh xay nhuyễn. Nhân bánh dẻo đặc biệt cũng phải ướp nước cốt hoa bưởi như vỏ bánh...
Tất cả phải dùng đường ngà chứ không phải đường trắng như bây giờ. Bánh nướng thì 3 phần nhân, 1 phần vỏ. Bánh dẻo ngược lại, 3 phần vỏ, 1 phần nhân. Khuôn bánh chỉ là khuôn vuông với bánh nướng, tròn với bánh dẻo. Đã là bánh thì phải ngọt ngào, dậy mùi thơm đặc trưng, thế mới "đi" được với chén chè nóng hổi. Giấy gói bánh cũng chỉ một loại đặc trưng, đó là giấy gram, màu vàng nhạt, dai, mềm, rất thấm mỡ, chuyên dùng để gói thực phẩm chín trong các cửa hàng ăn uống nhà nước cũng như tư nhân. Họa hoằn có hộp bằng bìa carton, in hình đèn lồng là sang lắm rồi".
Phút chốc tôi nhớ lại Trung thu xưa. Trẻ con háo hức cả tháng trước rằm. Các cửa hàng thương nghiệp xếp hàng đông nghịt. Và loại bánh trung thu "thống trị" bấy giờ là bánh của Xí nghiệp bánh mứt kẹo Hà Nội. Công nhân, người lao động được mua bánh bằng "bìa" (một loại tem phiếu thời bao cấp) theo nhân khẩu trong gia đình. Cơ quan, nhà máy nào năng động hơn, bộ phận công đoàn đi mua bánh về phân phát rộn ràng suốt cả tuần. Bánh của "mứt kẹo Hà Nội" (cách gọi tắt phổ biến) cũng ngon lắm, tuy không được tinh tế, "giàu có" như một vài hiệu bánh trên phố cổ (thường có thêm trứng muối mặn hay hạt dưa). Nhưng những hiệu bánh gia truyền ấy, cũng chỉ gia đình tiểu thương phố cổ hoặc công chức khá giả mới mua được.
Mua được bánh, cả nhà vui lắm, dành dụm đúng đêm rằm mới phá cỗ. Trẻ con thường hãnh diện khoe với nhau nhà tao có mấy cái bánh, nhân bánh nhà tao có những gì. Đứa nào mà khoe nhân bánh có tới 2 lòng đỏ trứng gà là "oách" lắm. Tôi còn nhớ mãi sự ấm ức khi đứa bạn khoe "nhà tao được ăn bánh cả 2 đêm, tối 14 và 15 cơ". Về mách mẹ, mẹ bảo: nhà bạn con mẹ xếp hàng mua bánh hộ mà, cũng chỉ bằng nhà mình thôi. Bạn con ăn bánh nướng hôm 14, còn bánh dẻo hôm 15. Nhà mình chờ bố đi công tác về, ăn cả bánh nướng, bánh dẻo đêm rằm thì có khác gì. Tôi tự ngượng vì mình ngốc thật. Nửa tháng sau rằm, trong nhiều giấc mơ, tôi vẫn ao ước khi nào lớn, đi làm có tiền, sẽ mua thật nhiều bánh trung thu cho cả nhà ăn thỏa thích.
Thời nghèo khổ qua rồi, vậy mà sao cứ đến rằm Trung thu, người ta vẫn xếp hàng đông nghẹt trước cửa hàng bánh mứt kẹo Hà Nội (giờ đã chuyển thành công ty cổ phần) trên phố Bà Triệu? Mẹ tôi, giờ đã rất già, vẫn bắt tôi mua bằng được một đôi bánh nướng và bánh dẻo của "mứt kẹo Hà Nội" cúng đêm rằm. Cũng không thể thiếu được việc Trung thu nào cũng vậy, tôi vẫn phải gửi vào miền Nam mấy cặp bánh do "bà Tuyết béo Mã Mây" làm cho người Hà Nội xa quê đã rất lâu, giọng nói giờ đã "đặc chất" Nam Bộ.
Buồn cười thật! Giữa bao nhiêu sơn hào hải vị, báu vật trên rừng, dưới biển mà các hãng đang "lên cơn sốt" sáng tạo ra để đưa vào nhân bánh trung thu, không phải vì ngon mà là để tăng thêm giá trị cho... người đi biếu bánh, thì những chiếc bánh trung thu Hà Nội cổ truyền, hương vị nguyên bản nhất vẫn cứ thật hấp dẫn khi Hà Nội thu về. Vẫn còn nhiều lắm, những người mua bánh chỉ để thưởng thức đêm rằm, để nhớ về chút hương vị mùa thu, hương vị Trung thu xưa cũ của Hà Nội.
Cúng trăng (Tế nguyệt)


Trong đêm 15 tháng 8 âm lịch hằng năm, khi trăng rằm tỏa sáng, lễ tế thần mặt trăng bắt đầu. Trên bàn thờ có hoa quả, có bánh hình mặt trăng còn gọi là bánh "đoàn viên", bởi lẽ, trong dịp này, cả gia đình có dịp đoàn tụ để cùng ăn bánh và cùng thưởng thức ánh trăng thu trong trẻo và bầu không khí ấm áp của đêm rằm đến với mọi nhà.
Tặng quà Trung thu
Trước tết Trung thu người ta thường tặng quà cho nhau. Quà thường là các hộp bánh, lồng đèn, áo quần, tiền. Các cơ quan, doanh nghiệp cũng tặng quà cho khách hàng, cán bộ công nhân viên có khi mua cả xe tải bánh trung thu. Nhiều công ty có hàng ngàn công nhân, đặt hàng ngàn hộp bánh với số tiền hoa hồng hậu hĩnh.
Tính trên tổng lượng bánh trung thu tiêu thụ năm 2006 (thống kê từ các nhà sản xuất) ước khoảng 6.500- 6.800 tấn, lấy mức giá bình quân của 1 hộp bánh loại 220 - 250gr khoảng 100.000 - 130.000đ, người tiêu dùng đã tiêu pha hết hơn 800 tỉ đồng cho khoảng 7 triệu hộp bánh.
Và các hộp bánh đắt như vàng, người nghèo không sao mua nổi [cứ chạy lòng vòng từ người nọ sang người kia.
Đối tượng tặng quà của người lớn thường là các bề trên như cha mẹ, cấp trên, những người cần nhờ vả, thầy cô giáo hoặc cũng có thể hàng xóm, bạn bè hoặc con cháu trong nhà. Thường đối tượng nhận quà càng quan trọng thì giá trị món quà phải càng cao. Việc tặng quà Trung thu là một thói quen phổ biến khi đời sống khá lên sau đổi mới, nó có thể là một hình thức tiêu cực khi giá trị món quà quá lớn.
Đối với các doanh nghiệp hoặc cá nhân việc không có quà Tết biếu có thể bị đánh giá là lơ đễnh hoặc coi thường vì vậy đây là chi phí không nhỏ khi đến dịp trung thu. Chi phí tặng quà thường được chi từ chi phí tiếp khách bằng tiền. Do mức hoa hồng hoặc chiết khấu của các hiệu bánh cao (có thể lên đến 35%) nên nhiều người thích dùng tiền cơ quan biếu xén để hưởng lợi.
Việc tặng quà trung thu đắt tiền là dịp "ơn nghĩa" của người lớn hơn là tết của con trẻ. Không ít người thường lợi dụng dịp này để biếu xen quà cáp nhằm mua quan bán chức.
Những hộp bánh Trung thu đặc mà bên trong nhân bánh "là vàng", "là đô la" đã làm mờ mắt nhiều quan tham và biếu xén trong dịp Tết Trung thu là một lệ của những thành phần này
Nguyễn Thị Hoa @ 16:56 01/10/2009
Số lượt xem: 15801
Số lượt thích:
0 người
 
- 10 điều “phở” hơn “cơm” (11/09/09)
- Những bản di chúc lạ lùng nhất thế giới (05/07/09)
- Bão lụt + cát + gió Lào + nắng = Miền Trung (28/06/09)
- Đừng lấy chồng làm kỹ sư IT (26/06/09)
- Những cái chết nổi tiếng trong khoa học
(24/06/09)



Ý kiến thành viên